Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Chuyện người lạ, chuyện người quen… …và vài chuyện liên quan hếch mũi!

                                 Chuyện người lạ, chuyện người quen…
                                                                                …và vài chuyện liên quan hếch mũi!
1.       Chuyện trà…chuyện chanh!
Trà chanh! Món này hay gắn với hai chữ chém gió, gió nó bay từ bắc vào nam, từ nam ra bắc, chặng nào cũng dừng. Bà con uống trà chanh hà rầm, vui như pháo nổ… Ấy thế có đoạn báo chí “ngợi ca” trà chanh như một thành quả, độc này, hại này, tào lao này, phí thời gian này… Bạn bè tui chém đã đời rồi thở ra gió, nhủ nhau “Kinh quá mài ơi, độc…”. Hí hí hí! Thiệt là, không lẽ mấy bợn ngây thơ tới mức người ta nói rồi mới chú ý mờ phát hiện ra, hí hí hí! Đâu ra!
 Bảo vậy thôi, chứ có thiệt, cái món trà chanh đó, tui uống từ hồi cấp hai. Trời ơi, ngon chết bỏ, cái hồi đó thông tin chưa tràn lan, nhà nhà chưa bà tám như bấy giờ, uống trà chanh thấy ngon vạt miệng. Quán trà chanh nằm ngay mặt đường nội thị, bên cạnh là cái hẻm nhỏ dẫn vào quán bánh căn, ai đi ăn bánh căn, tiện thể lấp ló quả đầu qua cửa sổ chấn song bé tí, thỏ thẻ: “Bác ơi cho con hai ly trà”. Ớ, cam đoan, trà thật chanh thật đường thật…  Hê hê hê. Bạn tui bảo, bây giờ cái món đó tràn lan, đi uống ở đâu mà thấy cái cặn trà trong đó là vui lắm lắm, thiệt, tui chỉ muốn nói vầy: Cùi bắp. Nắm trà pha đậm, quả chanh, vài ba muỗng đường, cục đá thế là được ly đậm đà nguyên chất, cha nội đứa nào chơi bậy ở đâu thì chơi chớ chỗ tui là hổng có à.
 Ể, mà nói chuyện này, quán tui hay ngồi uống đá me hồi học cấp ba, bữa rày bán trà sữa, trà chanh, đồ ăn vặt, có nhiễm SG tí chút, phong cách tương đối đậm đà. Mà nói chuyện trà, chiều tui với bạn thân gái ngồi ăn vặt, uống trà, có hai người vào mua áo mưa, mùa rày mưa rỉ rả tả lả từa lưa, thích ập xuống lúc nào thì ập, khổ thân mấy đứa học nội trú bảy đời mới được ra ngoài một lần thôi, hí hí. Bạn tui biết cái tính khó chịu của tui trong người rồi, tui nghe người mua nói xong, lẩm nhẩm trong miệng: “Ồ, hoa hồng xứ khác”, bạn biểu: “Bậy mày, bông hồng xứ mình cắm bình xứ khác”… Tui lần khân nhớ tới ly trà mình uống ngày xưa, ly trà mình uống bây giờ, ly trà mình uống quê mình, ly trà mình uống chỗ khác, đầu lơ tơ mơ, thấy có món thức uống đơn giản vầy mà lạ lạ quen quen, nơi có nhiều người lạ thành đồ quen trong lạ, bà lá ba la…
 Ba tui mỗi sáng sớm hay uống trà, ngày tui còn nhỏ, ngủ với má, sáng tỉnh giấc trong khói trà bập bùng, nồng nàn, mùi gắt dịu nhẹ bay lản thoảng xung quanh, thấy yên bình lắm. Bữa rày chỗ tôi ở biết bao nhiêu là chuyện lạ, riết rồi không biết trà có lạ không. Tui gì chứ tui nghe Quyết Thắng ngó bộ dẹp tiệm tới nơi rồi nghe. Đợt tui lên đó, mua về cho má nửa kí chè cành, hai anh chị uống véo mấy bữa cái hết. Có lần gửi bạn mua được kí trà Bàu Kạn đặc sản Kon Tum Gia Lai, mang về, ba tui cầm trên tay, rưng rưng. Cái trà đó, không phải nổi tiếng rộng khắp, không độc đáo độc quyền gì, nhưng nó gắn với ba tui một thời gian dài lúc ông đi công tác trên đó, xứ lạ lẫm mà trà quen thuộc, xứ quen thuộc mà trà lạ lẫm, lẫn lộn vào nhau mà đắng lòng biết bao.
2.       Chuyện người, chuyện mình…
 Tui học xong, chả phải nhiệt huyến cống hiến con mọe gì, về quê chẳng qua là muốn gần nhà gần cửa, gần ba gần mẹ, gần thiệt là gần. Về dứt khoát và không tiếc nuối gì. Thất nghiệp cũng kệ, kiên quyết không đi khỏi đất này. Mà cũng chưa tròn cái tuổi 22, đi đâu cho sớm…hihihi, đấy là tự an ủi bản thân thế. Chưa đủ trí tưởng tượng để hình dung về tương lai bi thảm, nên thấy lạc quan phơi phới lắm. Chà, cái này thì hay nghe. Tui vẫn nghĩ rằng xứ mình yên bình như xưa, mà thiệt ra, cha nào đó kiu đố thằng nào tắm được hai lần trên một dòng sông, ấy, tui giựt mình, trời ơi, mình đi chưa tròn bốn năm mà vật đổi sao dời…tầm bậy…người tới người lui quá tay tay rồi ta ơi.
 Bạn hay biểu tui, sao mày cứ hay lo ba cái chuyện linh tinh thái quá vậy, kệ cha nó, sống vầy đi coi cha nào động được tới mày không. Trời ơi, tui đâu có lo, tui buồn.
 Thiệt, tui buồn thiu, buồn thê, buồn thảm, buồn muốn khóc luôn.
 Nơi cà phê có trà gừng thiệt nhiều gừng, trà nóng bốc khói nghi ngút, nhạc dịu dịu êm êm, quán bày bừa vài chỗ ngồi nhỏ nhưng ấm thiệt ấm, cậu chở tui đi cà phê, chị chở tui đi cà phê. Chả ai nói với ai mấy lời nhưng mà thân thiết quá đỗi, giờ còn đâu…?
 Tui hổng có quyền trách móc gì nhau đâu à, thiệt, tui đâu có nói chi. Nhưng mờ có cái gì đó, làm tui thấy tổn thương ghê gớm, khi người xứ khác nạt nộ người xứ mình, kiểu một vài ba trường hợp mà tui gặp thôi. Người xứ khác sống ở đây, tè ị trên đất ở đây, đi trên đất ở đâu, lượn lờ ăn uống ở đây, mà đổ ra một cái lại biũ môi rằng là ở xứ họ hay ho hơn ở đây nhiều lắm…
Động tự ái của tui chứ à, tui sống ở thành phố lớn bự chác vậy mấy năm, tui thương nhớ quê thiệt, mà đấm chết tui cũng có dám nói thành phố vầy bao giờ đâu…Thương chi mờ thương.
 Anh D từng biểu tui, là em nuối tiếc hay em không chịu thay đổi… thiệt, tui phải thay đổi sao…đấm phát chết ngắt luôn giùm…Mà xót xa, thì miết hồi mô mới hết, y chang cái bệnh loét  dạ dày mà thôi…
 Mà đi đâu cũng gặp, cái thành ra tui buồn buồn… Là người ta nghĩ tới mơ, hay thực, khi sáng nay tí nữa tui bay luôn xuống guộng nhờ ơn một anh nào nao phóng cái véo qua mặt giữa khí trời lạnh căm căm, tui chạy xe tản lờ trên đường giao thông nội đồng… Cái đường đó nhiều người xứ khác đi lại lắm, mà sao chẳng nhìn tới nhìn lui giùm tui?
 Hay có khi tui đang ấm ức vì suýt bị gớt guộng?
 Tui cũng không phải dân gốc chỗ này, gốc tui chỗ khác, nhưng cũng quanh ba lăm trên cái xứ nghèo nửa đỏ nửa trắng này mà thôi… Vài hôm nữa, tui trở thành xa lạ giữa thân quen, khi khắp khắp tràn ngập này khác, khi khắp khắp lồm lồm ô ô độp độp đóa đóa lai hóa không còn…Mà giấc mơ về bà già sằm cát ngày ngày gánh củ sắn củ mài đi ngang hú cho con nhỏ chút xíu cụt đủm đã lùi xa chừng vài năm rồi kìa  ta ơi!
 À, nói chốt phát, tui học xong để lại cho người lớn nhà tui mớ nợ, chị tui biểu: “Mi lo chi nợ nần, đất nhà miềng có giá lắm à nghen, mi đang đứng trên bạc tỉ đó”. Hihihi…Coi bộ gia tài nhà tui ngó gứa mà đồ sộ phết…Ấy chớ biểu: “Thế thì cho con Quoèn ứng trước hai triệu có được không”…
Hihihi…Biểu vậy thôi, chớ tui băng khoăn, chả biết mai sẽ dành bao nhiêu tiền cho tiết mục ăn sáng, 10k hay 5k!
Hihihihi!


Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Chờ ngày mưa tan!


 “Đôi khi tôi tự hỏi, thế nào là hạnh phúc đủ. Người ta đuổi theo những giá trị mà họ cảm thấy, chỉ khi có được nó, mình mới thật sự thoả mãn, thật sự vui vẻ, thật sự cảm thấy mình sống trọn vẹn.  Ngày bố về với tôi, tôi rất muốn hỏi người rằng: “Bố đã tìm đủ hạnh phúc cho mình chưa?”, nhưng tôi đã không hỏi. Tôi nghĩ nếu mình tuôn ra được câu hỏi dằn vặt trong tâm bấy lâu đó thì sẽ thoải mái biết bao nhiêu. Chỉ là, đôi khi sự thoải mái cũng mang lại chút gì đó tàn nhẫn cho người đối diện. Và tôi nhủ rằng, bố hạnh phúc đủ, thì mẹ cũng sẽ vui vẻ, cho dù để đạt tới điều mình mong muốn, bàn tay buộc phải buông bỏ đi ít nhiều!”
 Bố  mẹ chia tay nhau nguyên nhân là vì sĩ diện. Tôi đoán vậy. Lúc hai người thông báo tin này với tôi, tôi chợt nhớ đến cơn say của mẹ vài tháng trước. Bữa đó tôi choàng dậy vào thời điểm sắp chuyển ngày, mắt nhập nhèm nhìn thấy bố dìu mẹ vào nhà, lấy nước gừng cho mẹ uống, lẩm bẩm: “Sao lại say đến thế này”. Và câu trả lời của mẹ đã khiến bố sững người, cốc nước gừng trên tay run rẩy, từng giọt nước vàng sánh chênh chao bung ra ngoài… “Chỉ cần hợp đồng, hợp đồng thôi, chồng yêu ạ!”. Đêm hôm đó, lần đầu tiên tôi thấy bố hút thuốc, bóng dáng đơn độc ngoài ban công, tấm lưng cong cong ịn lên tường vệt đen nhỏ xíu lẩn loát trong hơi khói mông lung. Tôi đoán rằng, bố khóc.
 Bố thường bảo với tôi: “Con là do mẹ sinh mẹ nuôi đấy, bố chẳng nuôi con đâu, vì mẹ nuôi cả bố nữa”. Khoảng cách 6 tuổi của mẹ và bố đã khiến tôi ra đời mà không biết đến họ hàng nội ngoại là như thế nào. Mẹ sinh tôi khi bố bước vào năm 3 đại học mỹ thuật, chặng đường vẫn còn nhiều dở dang và hoài bão vẫn còn nhuộm màu hồng. Mẹ xông xáo và giỏi giang, xoay như chong chóng với những mối bận tâm và gánh nặng không tên vẫn oằn lên vai hằng ngày như gió lốc, thổi qua một lúc thì mát rượi nhưng bụi đất đã kịp bám một tầng dày ịch. Tôi hai tuổi, mẹ bế tôi đến lễ tốt nghiệp bố, bức ảnh đó đến bây giờ tôi vẫn còn giữ, bố mặc áo tốt nghiệp rộng thùng thình, mẹ mặc váy và tôi thì bị bó hoa che gần hết mặt, nhưng ai cũng cười toe toét. Lúc đó, có lẽ là phút giây hạnh phúc nhất.
 Tôi 19 tuổi, bố chuyển đi, trong nhà chỉ còn phòng vẽ tranh là gần như nguyên vẹn. Phòng khách phòng ngủ các loại đều được mẹ thay đổi bài trí. Tôi không biết bố đi đâu, hành lý của ông chỉ có một vali nhỏ, ba lô và ống vẽ cỡ lớn. Tôi lục tìm mấy bức tranh của bố vẽ ba người, vẽ lại từ ảnh chụp và cả kí hoạ, đem đóng khung treo lên. Chiều mẹ đi làm về, nhìn thấy tranh treo trên tường, vẻ mệt mỏi dường như tăng lên gấp bội. Tôi đứng ở cửa phòng, nhìn vào thấy vai mẹ rung rung, cả người giống như bị ném vào một bụi gai, đau nhói toàn thân. Dù thế, tôi vẫn âm thầm lẩm nhẩm câu thần chú quen thuộc “Con tin bố sẽ quay về!”
  Bấy lâu nay, bố chép tranh, tự sáng tác, mẹ kinh doanh một cửa hàng thực phẩm nhỏ, tôi không thấy điều đó gây bão ở chỗ nào. Cho tới khi gia đình tan vỡ, hệt như một giấc mơ, khói thuốc bốc lên lần thứ hai khi bố mẹ bảo chia tay, và bóng tưng bố lại tựa vào ban công, cô độc. Cái im lặng còn kinh khủng hơn cả tiểng râm rức nghẹn ngào của mẹ trong phòng. Giống hệt như cảm giác bị băng tuyết phủ quanh, từng chút từng chút một, cho đến khi cả người đều đông cứng. Sự lạnh lẽo xâm chiếm dần dần như một con quái vật mồm to đáng sợ, nó nhấm nháp nỗi đau của người ta như một thú vui quái lạ, và trở nên thoả mãn khi xung quanh lặng lẽ đến mức chỉ một tiếng sụt sịt cũng có thể trở thành bão âm thanh. Ngày bố đi, người xoa đầu tôi, bảo “Chờ bố, bố sẽ quay về với hai mẹ con, rồi sẽ có một lúc, con sẽ dựa vào cả mẹ và bố, chứ không phải mình mẹ chống chọi cho cả gia đình như bây giờ, nhé!”. Tôi gật đầu, nhìn theo mà nước mắt cứ ngập ngừng ở khoé chẳng thể rơi. Lòng tin không dành cho những thứ lưng chừng, và cả nỗi buồn cũng thế.
 Mẹ khuyên tôi đăng kí học vượt, nếu điều đó tạo cho tôi nhiều thời gian bận rộn hơn là lãng đãng ở nhà một mình, quanh quẩn trong lặng câm và nuối tiếc. Mẹ bảo tôi còn làm mẹ đau lòng hơn cả bố. Dĩ nhiên, mẹ nói, tôi cũng đau lòng. Công việc của mẹ càng lúc càng nhiều. Cửa hàng nhận quyền phân phối cho một vài mặt hàng mới, mẹ chạy đi chạy lại như con thoi. Một sáng, tôi thức dậy thấy bóng mẹ quắn quíu với mấy quả trứng ốp la trong chảo, chiếc xẻng nhỏ rơi xuống đất và bàn tay đỏ lên vì bỏng dầu. Xoay đầu nhìn tôi, mẹ bối rối: “Xin lỗi, sáng nay mẹ ngủ quên”. Tim tôi thắt lại, đêm trước mẹ về khuya, tiếng giày vang lên lộc cộc vang lên càng lúc càng gần. Cách một vách tường dày, tôi lặng nghe tiếng trở mình nặng nhọc của mẹ xen lẫn thở dài đầy mệt mỏi. Sau khi rời đi một tháng, mẹ con tôi nhận được thư của bố. Ông đang bận rộn giúp một người bạn chuẩn bị mở triển lãm tranh, có một bức tranh của bố cũng được trưng bày. Điều đó chắc chắn là vui vẻ hơn nhiều so với việc chép tranh hoặc vẽ minh hoạ cho các tạp chí với khoản thu nhập không cố định và phần nhiều bấp bênh trước nay. “Bố sẽ làm vai của mẹ con cân bằng, không lệch về một bên nữa, tin bố!”
 Tất nhiên, niềm tin dễ bị lung lay khi khoản cách qua xa, ánh mắt mẹ tôi bảo rằng mẹ không tin. Cuộc sống gắn bó với nhau mười mấy năm còn bị tách biệt dễ dàng bởi một cơn say, huống hồ gì những chặng đường xa lài tính bằng hàng giờ bay. Mẹ xoa đầu tôi, bảo: “Bố con cần có sự nghiệp của mình”, bàn tay bị bỏng sưng lên mấy ngày sau mới hết. Từ bữa đó, tôi thường cố gắng dậy sớm hơn thường lệ, nấu đồ ăn sáng và cả thức ăn đóng hộp cho mẹ mang đi làm. Tôi nấu ăn không được thuần thục cho lắm, nhưng những món ăn khẩu vị thất thường mãi cũng quen, mẹ không còn true tôi vì điều đó nữa. Hoặc giả, dù hai mẹ con tôi có không thích nghi được, thì bố cũng không (hoặc chưa) quay về. Ăn uống cũng giống như chờ đợi với một sự hy vọng mòn mỏi, mong món ngon mãi nhưng nấu không được, rồi cũng thành quen.
 Tôi bắt đầu quen thuộc với khoảng trống của căn nhà, và dần dần lại cảm thấy nó thân thiết. Bố đi gần được một năm, tôi cũng sắp kết thúc năm hai đại học. Công việc của mẹ giống như đồ thị hình sin, ổn định rồi lại bận rộn, rồi lại ổn định. Có những buổi tối mẹ về sớm, hai mẹ con lúi húi nấu ăn, xong bày lên chiếc bàn xếp nhỏ ngoài ban công. Bồn hoa chỉ trồng hoa nhài, loài đó sống dai dẳng và không cần chăm sóc nhiều. Mưa xuống một trận là lá phủ xanh mượt, nhỡ đâu có ẻm hoa nào đó nở bung thì đủ để bầm dập. Ngày xưa bố thích uống trà. Vì thế nên ban công mẹ chỉ trồng toàn hoa nhài, buổi sáng còn chịu khó hái nhài nụ để ướp trà cho bố. Nhìn quanh quất, mọi thứ trong nhà mẹ làm vì bố. Tôi không biết tình yêu của hai người sâu đến đâu, chỉ biết rằng, khi bố đi, hương nhài cũng hết nồng nàn. Cành không có ai cắt tỉa trở nên rám mốc và lá già cỗi vương đầy.  Xong bữa tối, tôi tìm hái được một nắm hoa nhỏ, học theo mấy bài báo trên mạng làm cocktail nhài, thơm dịu dịu, man mát. Tự nghĩ, cuộc sống cứ nhẹ nhàng thế này, mẹ vui vẻ thế này, thì đôi khi, chờ đợi bố cũng không trở thành nỗi ám ảnh lớn lao nào nữa. Mẹ nhìn mấy bông trà ngập trong nước, mắt ươn ướt. Có lần mẹ bảo với tôi, có bố, có con, thế là mẹ đủ hạnh phúc rồi. Đó là khi mẹ bị tai nạn hai năm trước đây, phải vào bệnh viện với một bên chân bó thạch cao và bị thương phần mềm nặng nề. Người nằm giường cạnh hỏi sao không có bà con họ hàng gì tới thăm, mẹ chỉ cười. Đó cũng là lần đầu tiên, tôi thấy sự chấp nhận cô đơn của bố mẹ. Bữa đó bố đi làm hướng dẫn cho một đoàn sinh viên vẽ ngoại cảnh, chỉ có tôi và mẹ trong bệnh viện. Tối tôi học theo người lớn, trải chiếu nằm ngay lối đi dưới chân giường mẹ. Khuya, có người dậy đi vệ sinh, tôi lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở dẹp chiếu, đợi người ta trở lại rồi mới trải xuống ngủ tiếp. Trong bóng đèn chập chờn đêm khuya, tôi thấy mẹ khóc, nước mắt ướt đẫm cả gối trắng. May, tình trạng đó chỉ kéo dài gần một tuần. Bố về, nhanh nhạy đi mua một cái giường xếp, hai bố con thay phiên nhau canh mẹ, cơm bố nấu cũng đỡ nhạt và trệu trạo hơn, hoặc cũng có thể vì niềm vui, mẹ xuất viện sớm được vài ngày, bệnh tình cải thiện thấy rõ. Ngày mẹ xuất viện, bố nấu một bàn thức ăn to. Cả nhà ba người đều sút cân, bơ phờ xơ xác, thế nhưng lại vui phết. Rồi tôi đỗ đại học, bố ôm tôi xoay vòng, mẹ mừng rơm rớm nước mắt. Mẹ bảo, khi nào tôi tốt nghiệp, cả nhà sẽ về quê. Quê ngoại, quê nội để cho tôi biết gốc gác, biết ông bà.
 Chỉ có điều sự nhẹ nhàng kéo dài không được bao lâu, một buổi chiều, tôi bỏ ngang bài thi, hộc tốc chạy đến cửa hàng. Quăng luôn xe cho bác bảo vệ đỡ, tôi xông vào trong. Mẹ bị ngất, nằm co ro trên ghế salon, gương mặt tái nhợt. Tôi và một chị nữa đưa mẹ vào bệnh viện, sau khi chuyền dịch, mẹ dần khoẻ lại. Người an ủi tôi rằng chỉ là mệt mỏi quá độ thôi, ăn uống bồi bổ lại là khoẻ ngay ấy mà. Tôi bỏ công việc làm thêm, bị trượt một môn vì bỏ thi, dự định vùi đầu học thi xong học kì sẽ ở bên mẹ nhiều hơn. Áp lực công việc cộng với tâm lý đã khiến khả năng chống chọi của mẹ suy giảm đáng kể, thật tệ là tôi không để ý điều đó. Buổi tối ôn tập xong, tôi lẳng lặng qua phòng mẹ, nhìn một chút rồi mới đi ngủ. Sáng dậy tôi chở mẹ tới tận cửa hàng rồi mới đến trường. Nhưng một buổi sáng, tiếng chảo rơi leng keng đã đạp tan mọi niềm vui và hy vọng của tôi. Mẹ một tay cầm muôi, một tay đưa lên chặn máu cam đang chảy ra từ mũi. Từng giọt từng giọt len qua ngón tay, rơi xuống sàn nhà. Sợ hãi ập đến giống như một cơn bão, hung hãn tấn công mọi thứ và nuốt trọn tất cả. Lần mẹ ngất xỉu thứ hai, tôi đã không còn giữ bình tĩnh được nữa. Sau một hồi khám chữa xét nghiệm đủ loại, kết quả làm tôi bang hoàng. 20 tuổi, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình vô dụng. Mọi thứ bỗng trở thành cạn rốc, giống như một chiếc xi lanh bị rút hết hơi đột ngột. Biến cố đến quá nhanh trong một hành trình bình ổn, và điều đó khiến con người ta nghi ngờ về khả năng chống chọi, điều khiển cuộc sống của chính bản thân mình. Ngày mẹ bắt đầu điều trị bằng phương pháp xạ trị, tôi chui vào toilet bệnh viện ngồi khóc. Nước mắt mặn chat lẫn vào môi. Tại sao khi tôi nghĩ mọi thứ đã trở lại bình thường, với những bữa cơm, vài cuộc trò chuyện gần gũi, với lời nói dịu dàng đánh tan mọi cứng rắn trước đây của mẹ, thì tình thế lại trở nên như thế này. Bệnh tình mẹ chuyển biến xấu đi rất nhiều. Tôi lục tung hộ khẩu, liên hệ bạn bè của bố mẹ để họ có thể giúp tôi chuyển lời đến ông bà. Hạnh phúc trước đây quá lớn, nó thành quả bóng nhựa dẻo che chở cho tôi, biến tôi trở thành con người vô tâm, vô tâm đến nỗi tôi cũng không biết quê ngoại mình ở đâu, ông bà bao nhiêu tuổi, mẹ có bao nhiêu anh chị em. Bố mẹ dồn mình để cho tôi những thứ tốt nhất, và chấp nhận bỏ quên ruột thịt của mình ở một góc nào đó, để có một cuộc sống ba người thật hạnh phúc. Chỉ có điều, người ta không thể cô độc mãi, không ai có thể cô độc mãi, và không được phép cô độc. Chỉ một vấn đề nhỏ thật nhỏ thôi, cũng có thể khiến tất cả trở nên khủng hoảng và xáo trộn như bị một trận lốc xoáy lướt qua. Tôi thậm chí còn không dám để mẹ đụng đến gương lược. Tóc mẹ rụng nhiều. Chỉ vuốt qua một lượt cũng thấy từng sợi tóc xoắn xít lẫn lộn nằm trong kẽ tay. Mẹ sút cân, bàn tay gây bắt đầu hằn lên những mu xương khô khốc. Tôi xoay xở công việc ở cửa hàng được vài bữa. Mọi thứ quá xa lạ và khó nhằn đối với một quả đầu còn non trẻ. Nhờ các bác lớn tuổi giúp đỡ kiếm người sang nhượng cửa hàng, cộng với số tiền tiết kiệm kha khá, tôi bỏ luôn hai môn thi cuối cùng, vào bệnh viện dồn sức lo cho mẹ. Chi nhiều tiền hơn để mẹ được nằm ở một phòng bệnh đơn, thuê thêm một hộ lý, lo phong bì lót tay và ti tỉ những thứ khác. Buổi tối, tôi bắc ghế xếp nằm bên cạnh giường mẹ, bàn tay với cao nắm lấy tay trống của mẹ gầy gò. Mẹ chuyền dịch cả ngày, rồi xét nghiệm, rồi xạ trị…như một vòng tròn lẩn quẩn. Đêm, tôi khóc lặng lẽ, chợt thấy đầu mình nằng nặng, mẹ rướng người xuống xoa đầu tôi, vuốt ve mái tóc ngắn cụt. Tôi nằm im lặng, nghe nỗi đau đớn lan truyền lần lượt hết khắp cơ thể, từ đầu đến chân, cả người cứng ngắt. Tiếng mẹ thì thầm, thủ thỉ:
 “Đừng đợi bố nữa, biết không con. Bố ra nước ngoài bằng cách kết hôn giả, mẹ cũng không biết bao giờ bố về đâu…”
 “Con đừng nghi ngờ tình yêu của bố mẹ không đủ, rất đủ, thậm chí là dư thừa. Bố chỉ là không muốn mẹ phải khổ, hơn nữa, con người, ai cũng cần phải có sự nghiệp của mình, thật vững chắc.”
 “Con không cần phải tìm về ngoại, thật ra tới giờ mẹ vẫn không dám đi tìm thông tin gì từ họ. Mẹ sợ hãi, sự sợ hãi đánh chết tâm mẹ. Hôn nhân là một chặng đường dài, không ai nói trước được họ sẽ đi đến đâu. Người ta không thể gói lý tưởng và thực tế ở chung, nếu không chúng sẽ đánh nhau dữ dội… Bố con cũng vậy, mẹ không phải làm tất cả vì bố như con nghĩ, mẹ chỉ làm cho gia đình mình. Mọi cố gắng của mẹ, là cho gia đình mình. Không có gì tách biệt thương yêu của bố mẹ dành cho con được, con hiểu không?”

 Mẹ mất vào mùa thu. Trời thỉnh thoảng có mưa, ẩm ướt và khó chịu. Đám tang của mẹ vắng vẻ, ít người. Có bác đối tác quyết định mua lại cửa hàng của mẹ, đồng thời đề nghị tôi góp tay vào làm việc cùng khi tôi tốt nghiệp. Lúc người ta đưa mẹ vào phòng hoả tang, tôi không khóc. Cổ họng nghẹn lại giống như bị người ta nhét giẻ vụn. Hôm tang lễ không nhiều người đưa, nhưng những ngày sau đó lại có nhiều người đến viếng. Nhóm bạn trên lớp đại học ghé qua nhà hằng ngày, có hôm còn ngủ lại. Tiếng nói, tiếng chân người đi, tiếng dọn dẹp đồ đạc cho dù âm trầm nhưng cũng đủ để đánh bay sự im lặng cố hữu. Lặng lẽ luôn có nhiều loại, ngày còn bố, còn mẹ, căn nhà không rộn rã, nhưng mọi thứ thật ấm áp. Bây giờ đây, nhìn chung quanh, tôi chỉ thấy sự lạnh lẽo bao trùm. Đến từng bước chân cũng giống như bị khí băng bao quanh, bốc lên làn khói trắng nhạt và tê điếng.
 Tôi không biết những ham muốn và mong mỏi của mình, để thành hiện thực sau này, liệu tôi có phải đánh đổi điều gì không? Chỉ có điều, tôi biết chắc, tôi sẽ không bao giờ buông tay yêu thương. Người ta có thể bắt mọi thứ phải suy nghĩ, chỉ có điều không ai không chế được nhịp đập của tim và dòng chảy của máu nóng. Có những thứ, đánh rơi còn có thể nhặt lại, nhưng buông tay, thì vĩnh viễn không thể níu kéo, cho dù có mong muốn đến tột cùng cũng vậy thôi. Liên lạc với bố có ở khắp nơi, điện thoại, địa chỉ riêng, thư điện tử. Chỉ có điều, tôi không đủ dũng cảm và tàn nhẫn để cất lên một mối liên hệ nào mang tính chất thông báo. Khi mọi thứ qua đi, đừng suy nghĩ nhiều, cũng đừng để cảm xúc nhấn chìm mình trong giận dữ. Tôi tin, khi mọi thứ trọn vẹn, bố sẽ quay về.
 Sau đó hai tuần, tôi nhận được cuộc gọi từ một nơi xa, giọng bố ở đầu dây bên kia gấp gáp, nghèn nghẹt: “Bố sẽ về, con đợi bố nhé!”
 Vâng, con sẽ đợi, cho dù bão lốc có ập đến đi chăng nữa, con cũng sẽ đợi. Yêu thương không bao giờ là muộn cho bất kì điều gì cả, bố ha!


Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Cá tập tàng!


Lạ hông, xưa giờ người ta chỉ có bảo rau tập tàng, ít ai nói tới cá thịt tập tàng. Thịt thì rõ rồi, khó để mà bỏ chung gà vịt bò heo mỗi thứ một tí dô nồi, cá nấu với thịt người ta gọi là hổ lốn, cá rau người ta bảo riêu hầm...(chỗ này chém, mới gõ có tí mà đã chém...tốt nhất là mình bảo, không phải người ta :D). Ậy, nói tới cá tập tàng thì khác. Tập tàng là một kiểu hỗn độn cùng dòng, mà đã hỗn độn, nghĩa là một loại thì nó không có nhiều, gộp nhiều loại. Tập tàng làm người ta nhớ tới cái thứ nhỏ bé kẹt xỉn mà nhìn mỗi một thứ thì chẳng ai có cảm giác muốn ăn, thế nên lại gộp. Rau tập tàng thì nhiều vị, cá tập tàng cũng thế.

Rõ một điều, tập tàng là thứ thức ăn của nhà ngheò. Có khi nó cũng không phải là một món đặc trưng ở tỉnh mình. Mình biết thế. Nó là loại phong vị hỗn tạp của các loại cá, từ vảy bung cho tới vảy cững, thậm chí là không vảy. Chuẩn hơn, đó là loại cá vảy trắng,ánh lên trong nắng sớm, và lấp la lấp lánh trong từng lọn lưới vẫn còn ướt rẹo rạo vớt từ mương lạch lên. Cá vảy trắng gồm cá giết con (đoán chừng cá lớn thì tống cổ ra chợ ngồi với rau răm củ nén hết r), cá cấn, cá lúi, cá suối, cá bống, cá lạch và rất nhiều người đẹp trắng nõn nà ánh kim không có tên :)))). Cá vảy cứng thì có rô non, sặc con, ngạnh con (ngạnh cũng như giết, quả lớn tống cổ ra chợ hoặc đầu quân làm gà sang cho các công ty canh chua cả rồi). Gộp hết đám đó lại được rá cá tập tàng.

Mấy ngày mưa, có bà già ngoài sằm cát hay đi ngang qua nhà mình, hú: "Bớ cô Năm, hôm nay có cá cấn (lúi, lạch) nè". Và cô Năm nhà mình lạch bạch ra trước, mình ôm cái rổ rá LIÊN XÔ (tới giờ người ta vẫn rất tín nhiệm đồ LIÊN XÔ, đồ càng tử hỷ càng tốt) ỏn ẻn chạy theo sau, mắt vẫn còn nhập nhèm vì ngái ngủ. Thật ra mình không hào hứng với bọn cá bé tí không chút phong độ nào đó, chỉ là thường thì lẫn trong mớ cá trắng, bao giờ cũng có được dăm bảy chú lia thia đuôi rồng đuôi phượng xanh tím đỏ huyền ảo. Bà già rất cưng mình, ví như bán cá thì cho con nhỏ mớ lia thia, bán đậu ván thì cho nó quả dưa leo đụt (như trên, dưa lớn tống chợ, đừng có nghĩ đến cho, hí hí), bán đậu đũa đậu ve đậu phộng thì cho con nhỏ củ sắn dây. Bà già...khoái mình lắm. Mà mình cũng íu hiểu, trời công bằng hay thiên vị, khi cái thứ cá hết sảy bá cháy trong mấy bữa cơm nghèo, lại toàn được bắt ngoài trảng cát, nơi nước ngầm chảy ra từ các đùn cát cao ngút ngàn và nóng bốc hoả. Ấy thế nên, từ ngày khu ngoài đó được quy hoạch để xây trường Cảnh sát Giao thông, bà già không đi nữa, chả đậu chả khoai chả dưa chả sắn, không cá không nhái không tép không rô. Mình buồn mốc meo!

Cá một loại má mình hay kho với lá nén, cái thứ lá hăng hăng, nhẫn nhẫn, nhơn nhớt gần giống lá hành. Bị đời đè bẹp dép nhưng được cái không tàu sân bay như hẹ. Lá nén non, cắt khúc thêm quả mắm cái dằm ớt là bay luôn nồi cơm mấy lon gộ. (Ngày lương ba mẹ dồn lại còn chưa tới triệu ấy, ăn kinh thật, giờ khá khẩm hơn tí dù nợ vẫn ngập đầu nhưng phong vị phảng phất lướt thướt chẳng còn được như xưa, hí hí). Nồi cá cứng queo, vàng chạch nghệ ta và xanh rêu của nén lá, lỉnh la nén củ luôn có một sức hấp dẫn đặc biệt. Hôm bà chị khoe bài này 
http://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/am-thuc/ca-can-kho-la-nen-mon-ngon-xu-quang-2404273.html mình vẫn không tin, vì làm xế lào mà ở Đà Nẵng bà ý lại có thể mua được cá cấn. Giời ơi, đất cát lạch ngầm ở đâu mà đào ra cá cấn, giỏi thực, hí hí.

Cá tập tàng này nó còn được gọi là cá tiết kiệm. Tiết kiệm theo kiểu rất hiện đại. Ba thả lồng, mỗi sáng được lem nhép dăm ba con, gói lại, bỏ ngăn đông, bao giờ được 1/3 nồi nhỏ của LIÊN XÔ rồi hãy kho. Kho là phải kho nước lạnh, để nước nóng dần lên đủ để con cá bung vảy, vừa sít nước là quét nghệ nén gia vị vào liền. Tuyệt đối không dùng đũa để trở, thứ nhất vì nhiều quá, mà toàn cá bằng đầu đũa,trở kiểu gì, thứ hai nữa là có mùi đũa, mất ngon. Chỉ cấn cầm quai nồi, chao qua lại một lượt, đủ để con cá thấm gia vị mà mình mẩy còn nguyên. Ba bị đau nên không kho cay được, má đành bỏ chút tiêu và quả ớt bé tí. Thế nên mỗi bữa cơm, mình gắp một đĩa ớt muối, loại ớt sừng to đùng, cay xé lưỡi bà chài ấy ăn kèm cá kho. Tuyệt nhiên, hết cá, bay luôn nước, sạch nồi. Quả này, sáng gặm cơm nóng với tí cá thế nào cũng bay nồi. hí hí.

Nói chung thì mình kể về cá cấn nhiều thế thôi, chứ mình không thích nó lắm. Nó gắn với kỉ niệm cay đắng về ruột thịt và người ngợm. Thoả mãn cái miệng, người ta có thể móc họng nhau ra để so sánh đồ ăn đối phương yêu thích với những thứ bài bãi mà không ai có thể xơi được. Mỗi lần nhìn cá cấn, mình lại nhớ tới tuổi thơ một thời, với phận người khốn đốn, làm dâu làm em khổ cực mà không thể mở miệng kêu than một lời. Về cái thời mà thấy người thương yêu của mình bị bắt nạt, hăm doạ, hành hạ tâm lý nhưng không thể lên tiếng, vì mình còn quá nhỏ, bất cứ lời nào phát ra từ miệng mình sẽ thành tam sao thất bản ngay, và mang đủ tội. Quá trình đó đến bây giờ vẫn chưa chấm dứt, cho dù hơn 15 năm trôi qua, ba mẹ mình đã già, mình đã đủ lớn, lưới vẫn chưa rách và cá vẫn không được tự do. Cay lắm, chua lắm, hơn cả Lẩu Thái cơ!

Hồi năm nhất, mình trọ cùng chị, có hôm chị đi chợ ôm về được nắm cá lúi, dù đã chết queo râu rồi nhưng mà trời ơi là mừng. Cá lúi kho nghệ với hành, không có củ nén hay lá nén gì sất, mà ăn nó ngon thôi rồi gì đâu. Lại có bữa mua được cá liệt, thứ cá biển trắng ởn kho nghệ lại hấp dẫn đậm đà. Cá liệt là con cá truyền thuyết, lưu danh muôn thuở về vùng biển quê mình, nơi người ta đố nhau tiếng Tây tiếng Ta kiểu: "Coá luyệt muấy chục rứa hử?" hay "Tời bơi, tui mua hoai ngoàn nửa cuý coá luyệt mờ choa cun hấn quất chở hết tơn boà huỷ!". Khậc khậc!

Đôi khi mình nghĩ cuộc sống của người ta có thể thay đổi nhiều thứ, cơm ăn áo mặc nhưng mà mấy cái thói quen ngấm vào máu từ ngày nhỏ thì đừng mơ. Kiểu như ngày xưa mình mặc áo lủng rún vấn thích ăn cơm cá tập tàng kho nghệ, giờ lớn rồi mặc sơ mi vải nỉ gẫn chén tập tàng kho nghệ đến mức cạo nồi! Hí hí!

Ậy, nói thế, chứ mai không ăn cơm được, mai ta ăn bấn bìu!