Chuyện người lạ, chuyện người quen…
…và
vài chuyện liên quan hếch mũi!
1.
Chuyện trà…chuyện chanh!
Trà chanh! Món này hay gắn với hai chữ chém gió, gió nó bay
từ bắc vào nam, từ nam ra bắc, chặng nào cũng dừng. Bà con uống trà chanh hà rầm,
vui như pháo nổ… Ấy thế có đoạn báo chí “ngợi ca” trà chanh như một thành quả,
độc này, hại này, tào lao này, phí thời gian này… Bạn bè tui chém đã đời rồi thở
ra gió, nhủ nhau “Kinh quá mài ơi, độc…”. Hí hí hí! Thiệt là, không lẽ mấy bợn
ngây thơ tới mức người ta nói rồi mới chú ý mờ phát hiện ra, hí hí hí! Đâu ra!
Bảo vậy thôi, chứ có
thiệt, cái món trà chanh đó, tui uống từ hồi cấp hai. Trời ơi, ngon chết bỏ,
cái hồi đó thông tin chưa tràn lan, nhà nhà chưa bà tám như bấy giờ, uống trà
chanh thấy ngon vạt miệng. Quán trà chanh nằm ngay mặt đường nội thị, bên cạnh
là cái hẻm nhỏ dẫn vào quán bánh căn, ai đi ăn bánh căn, tiện thể lấp ló quả đầu
qua cửa sổ chấn song bé tí, thỏ thẻ: “Bác ơi cho con hai ly trà”. Ớ, cam đoan,
trà thật chanh thật đường thật… Hê hê
hê. Bạn tui bảo, bây giờ cái món đó tràn lan, đi uống ở đâu mà thấy cái cặn trà
trong đó là vui lắm lắm, thiệt, tui chỉ muốn nói vầy: Cùi bắp. Nắm trà pha đậm,
quả chanh, vài ba muỗng đường, cục đá thế là được ly đậm đà nguyên chất, cha nội
đứa nào chơi bậy ở đâu thì chơi chớ chỗ tui là hổng có à.
Ể, mà nói chuyện này,
quán tui hay ngồi uống đá me hồi học cấp ba, bữa rày bán trà sữa, trà chanh, đồ
ăn vặt, có nhiễm SG tí chút, phong cách tương đối đậm đà. Mà nói chuyện trà,
chiều tui với bạn thân gái ngồi ăn vặt, uống trà, có hai người vào mua áo mưa,
mùa rày mưa rỉ rả tả lả từa lưa, thích ập xuống lúc nào thì ập, khổ thân mấy đứa
học nội trú bảy đời mới được ra ngoài một lần thôi, hí hí. Bạn tui biết cái
tính khó chịu của tui trong người rồi, tui nghe người mua nói xong, lẩm nhẩm
trong miệng: “Ồ, hoa hồng xứ khác”, bạn biểu: “Bậy mày, bông hồng xứ mình cắm
bình xứ khác”… Tui lần khân nhớ tới ly trà mình uống ngày xưa, ly trà mình uống
bây giờ, ly trà mình uống quê mình, ly trà mình uống chỗ khác, đầu lơ tơ mơ, thấy
có món thức uống đơn giản vầy mà lạ lạ quen quen, nơi có nhiều người lạ thành đồ
quen trong lạ, bà lá ba la…
Ba tui mỗi sáng sớm
hay uống trà, ngày tui còn nhỏ, ngủ với má, sáng tỉnh giấc trong khói trà bập
bùng, nồng nàn, mùi gắt dịu nhẹ bay lản thoảng xung quanh, thấy yên bình lắm. Bữa
rày chỗ tôi ở biết bao nhiêu là chuyện lạ, riết rồi không biết trà có lạ không.
Tui gì chứ tui nghe Quyết Thắng ngó bộ dẹp tiệm tới nơi rồi nghe. Đợt tui lên
đó, mua về cho má nửa kí chè cành, hai anh chị uống véo mấy bữa cái hết. Có lần
gửi bạn mua được kí trà Bàu Kạn đặc sản Kon Tum Gia Lai, mang về, ba tui cầm
trên tay, rưng rưng. Cái trà đó, không phải nổi tiếng rộng khắp, không độc đáo
độc quyền gì, nhưng nó gắn với ba tui một thời gian dài lúc ông đi công tác
trên đó, xứ lạ lẫm mà trà quen thuộc, xứ quen thuộc mà trà lạ lẫm, lẫn lộn vào
nhau mà đắng lòng biết bao.
2.
Chuyện người, chuyện mình…
Tui học xong, chả phải nhiệt huyến cống hiến
con mọe gì, về quê chẳng qua là muốn gần nhà gần cửa, gần ba gần mẹ, gần thiệt
là gần. Về dứt khoát và không tiếc nuối gì. Thất nghiệp cũng kệ, kiên quyết
không đi khỏi đất này. Mà cũng chưa tròn cái tuổi 22, đi đâu cho sớm…hihihi, đấy
là tự an ủi bản thân thế. Chưa đủ trí tưởng tượng để hình dung về tương lai bi
thảm, nên thấy lạc quan phơi phới lắm. Chà, cái này thì hay nghe. Tui vẫn nghĩ
rằng xứ mình yên bình như xưa, mà thiệt ra, cha nào đó kiu đố thằng nào tắm được
hai lần trên một dòng sông, ấy, tui giựt mình, trời ơi, mình đi chưa tròn bốn
năm mà vật đổi sao dời…tầm bậy…người tới người lui quá tay tay rồi ta ơi.
Bạn hay biểu tui, sao mày cứ hay lo ba cái
chuyện linh tinh thái quá vậy, kệ cha nó, sống vầy đi coi cha nào động được tới
mày không. Trời ơi, tui đâu có lo, tui buồn.
Thiệt, tui buồn thiu, buồn thê, buồn thảm, buồn
muốn khóc luôn.
Nơi cà phê có trà gừng thiệt nhiều gừng, trà
nóng bốc khói nghi ngút, nhạc dịu dịu êm êm, quán bày bừa vài chỗ ngồi nhỏ
nhưng ấm thiệt ấm, cậu chở tui đi cà phê, chị chở tui đi cà phê. Chả ai nói với
ai mấy lời nhưng mà thân thiết quá đỗi, giờ còn đâu…?
Tui hổng có quyền trách móc gì nhau đâu à, thiệt,
tui đâu có nói chi. Nhưng mờ có cái gì đó, làm tui thấy tổn thương ghê gớm, khi
người xứ khác nạt nộ người xứ mình, kiểu một vài ba trường hợp mà tui gặp thôi.
Người xứ khác sống ở đây, tè ị trên đất ở đây, đi trên đất ở đâu, lượn lờ ăn uống
ở đây, mà đổ ra một cái lại biũ môi rằng là ở xứ họ hay ho hơn ở đây nhiều lắm…
Động tự ái của tui chứ à, tui sống
ở thành phố lớn bự chác vậy mấy năm, tui thương nhớ quê thiệt, mà đấm chết tui
cũng có dám nói thành phố vầy bao giờ đâu…Thương chi mờ thương.
Anh D từng biểu tui, là em nuối tiếc hay em
không chịu thay đổi… thiệt, tui phải thay đổi sao…đấm phát chết ngắt luôn giùm…Mà
xót xa, thì miết hồi mô mới hết, y chang cái bệnh loét dạ dày mà thôi…
Mà đi đâu cũng gặp, cái thành ra tui buồn buồn…
Là người ta nghĩ tới mơ, hay thực, khi sáng nay tí nữa tui bay luôn xuống guộng
nhờ ơn một anh nào nao phóng cái véo qua mặt giữa khí trời lạnh căm căm, tui chạy
xe tản lờ trên đường giao thông nội đồng… Cái đường đó nhiều người xứ khác đi lại
lắm, mà sao chẳng nhìn tới nhìn lui giùm tui?
Hay có khi tui đang ấm ức vì suýt bị gớt guộng?
Tui cũng không phải dân gốc chỗ này, gốc tui
chỗ khác, nhưng cũng quanh ba lăm trên cái xứ nghèo nửa đỏ nửa trắng này mà
thôi… Vài hôm nữa, tui trở thành xa lạ giữa thân quen, khi khắp khắp tràn ngập
này khác, khi khắp khắp lồm lồm ô ô độp độp đóa đóa lai hóa không còn…Mà giấc
mơ về bà già sằm cát ngày ngày gánh củ sắn củ mài đi ngang hú cho con nhỏ chút
xíu cụt đủm đã lùi xa chừng vài năm rồi kìa
ta ơi!
À, nói chốt phát, tui học xong để lại cho người
lớn nhà tui mớ nợ, chị tui biểu: “Mi lo chi nợ nần, đất nhà miềng có giá lắm à
nghen, mi đang đứng trên bạc tỉ đó”. Hihihi…Coi bộ gia tài nhà tui ngó gứa mà đồ
sộ phết…Ấy chớ biểu: “Thế thì cho con Quoèn ứng trước hai triệu có được không”…
Hihihi…Biểu vậy thôi, chớ tui băng
khoăn, chả biết mai sẽ dành bao nhiêu tiền cho tiết mục ăn sáng, 10k hay 5k!
Hihihihi!