Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Quà của ba má và dư luận quê!
Mình dễ nổi khùng lên quá!

Hồi mới mua xe, chạy được 1 tuần té trầy gối, lưng với khuỷu tay, nước mắt lưng tròng xách xe đi tút. Bữa đó nhét ít tiền, k dám mua thuốc hay tiêm uốn ván gì, vay thêm tiền con bạn gọp vào cống nạp cho mấy anh sơn. Trưa về, má la ỏm củ tỏi, cái xe với cái thân cái nào trọng hơn... Hên, cũng k nặng lắm.

Sau này đi làm, chở đồ rồi chạy đường dài quẹt quẹ đủ thứ, hết trầy tới xước, cũng ít quan tâm. Bữa nọ mang tâm trạng não nề tràn trề chạy từ Thăng Bình vào Quảng Ngãi lúc 4h sáng, tới tầm 5h30 bị xe tải dzớt dzong ngay chỗ mỏ đá dăm, thấy cái thân xe nó xoay vòng phát, nghĩ chắc mình chui gầm mnr, ai dè suýt. Xe tải chạy mất dzép, chú kia đỡ dậy, thấy mình mò mẫm mấy vết xước, chú nạt cho tăng rồi ngừa mình gõ cửa trạm y tế băng bó. Bận đó hơi bị nặng, từ đầu tới cuối xe trầy nát bét. Người mình cũng nát tan luôn.

Lúc tốt nghiệp, k biết đi xe máy, má đành mua xe ga cho mình dễ đi. Quà của ba má, nên mình quý và trân trọng, xe có trầy dăm ba chỗ, mình cũng xót. Ba má thì nghĩ đơn giản, nó là công cụ cho mình di chuyển, làm ăn, phục vụ cho bản thân mình. Dồn qua góp lại thì cũng là tiện hơn, tốt hơn, đỡ mất sức hơn. Mình rời SG về quê, công việc thu nhập không ổn định nhưng mình cũng k nghĩ nhiều. Xe cộ thì đi đứng chú ý, giữ chắc cái mạng mình trước, đâu phải lúc nào thời gian cũng dư dả mà nghĩ vẩn vẩn vơ vơ.  Mỗi tội cái dư luận ở quê hơi bị kinh, một là nhà nước, hai là xe và quần áo phải sang choảnh, ba là phải dư dả ra này nọ thì mới được coi trọng. Nên nhiều hồi chuyện xe cộ cũng hài lắm. Bà con có tình thì hỏi kiểu "chớ té ở đâu mà xe trầy ghê vầy con, rồi người có răng không", còn thích móc đá cho thỏa mãn hiếu kì và tâm tư thì "ủa chớ răng xe bà này bà nọ y như xe con mà nó mới nó sang hơn nhiều", hài vãi chưởng. Quê, thì cái kiểu mà nhà ai có cái gì mới hay j j đó là các thành phần lại được dịp nổi lên. Làm đèn đường, mình nhận nhuận bút về, nhờ má đóng hộ ít tiền cho đội thanh niên, đi ngang qua thông tấn xã, bà con xì xầm: "Đù, ngồi không ăn bám mà cũng giàu gớm, răng k ngon đóng hết đi". Dạo hoa sữa nở  rộ, mình hay bị ói, quanh quanh dậy lên tin đồn mình chơi bời rồi ốm nghén, thiệt hết chịu nổi luôn.

Quê hay có kiểu đáng kiếp, cái gì hơn nhau chút mà có chuyện là đáng kiếp, ai biểu ...vậy mới ra... vậy. Hoặc là mình có thì được, nhưng người khác có thì hay đi nói gay kiểu giàu kinh rứa bây, sướng kinh rứa bây, kiểu này thì abc chớ xyz gì nổi, đại loại thế.

Mình quen với dư luận ở quê, nên k thấy mệt, nhưng dư luận đừng có động gì đến gia đình của mình. Thẳng một câu là mình không thích, tiếp thêm câu thứ hai là chọc mình nổi khùng lên, mình tung hê cho thiên hạ biết hết thì khổ. Ngó mình cùi cùi vầy chớ nhiều cái nội bộ mình nắm dzõ lắm, cũng nhờ thông tấn xã hết chớ đâu. Mình dzui thì mình chào hỏi ngon trớn, chớ giữa trưa xuống nhà mình nói lí rồi lôi ông nọ bà kia ra hăm dọa (nguyên nhân trâu nhà họ ăn khoai nhà mình) thì cả đời mình cũng chả thèm chào lấy nửa câu.