Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Ngẩn mặt nhìn trời, đợi mưa rơi!

 Mình quay trở về những ngày xưa, chạy xe nhông nhông trên phố nhỏ, lạng vào những vũng nước to ụ nhìn màn nước rẽ làm hai bắn tung tóe khắp nơi!
 Phố không còn là phố của mình, khắp nơi không còn gì là của mình! Hoặc là mình đã từng ảo tưởng như thế! Như thể, cái gốc bằng lăng bên cạnh hồ kia, sẽ không có ai ngồi đâu, vừa nóng vừa bức, lại lao xao mùi bùn! Như thể, cây cầu tre bị gãy đọt chân giữa sông kia sẽ không có ai biết tới, như thế, cái chợ sực nức mùi nước lèo này sẽ không có tiếng nào lẫn lộn trong tiếng Quảng đâu!
 Mình ảo tưởng, mình nhầm!
 Chao ôi là đong đầy người xứ khác! Ai biết, ai ngóng, ai trông?
 Chiều nay ngẩn mặt nhìn trời, đợi mưa rơi, biết đâu chừng tiếng mưa sẽ át đi tiếng lạ đang chộn rộn quanh mình!

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Khi người ta thất vọng về một điều gì?

 Thường làm gì?
 Mình uống trà, mọi lúc, kể cả vui hay thất vọng. Nhưng mà tách trà bên cạnh mình, nguội mất rồi.
 Mình thường gặp người quen, khi lang thang khắp nơi!
 Mình buồn vì cái gì? Công việc, không hẳn?
 Hoặc là mọi thứ!
 Mình bị nhiễm nặng quá! Khi bạn đang sống trong một xã hội quyền lực, và tiền bạc! Hai thứ đó nằm ở số 1 và số 2!
 Quyền lực, không nằm trong dân chủ, quyền lực thuộc về một nhóm người! Quyền lực cực đoan!
 Mình hiểu điều đó đặt ra cho những người ở tầng lớp dưới như mình điều gì? Lựa chọn!
 Nói thực thì mình cũng không tìm được một lựa chọn gì?
 Mình hiểu rằng mọi người trách mình, khi mình từ bỏ công việc đó. Khi mình bắt đầu công việc, mình đã xác định được nhiều thứ mình sẽ, điều duy nhất mình không xác định được là khả năng đối đầu của mình, trong một quá trình liên tiếp nhiều thứ xảy ra! Nói được gì?
 Mình không thể đổ tất cả nỗi niềm cho việc vui vẻ với nấu ăn bếp núc được, nói chung điều đó không dành cho những đứa như mình, nhìn chung nấu ăn cũng cần tiền mua nguyên liệu chứ, điều đó ngang nghĩa với trồng cây, tiền hạt giống ở đâu ra? Đôi khi mình nghĩ bản thân nên tự níu quả đầu về thứ cơ bản nhất, nghĩ lan man làm gì, kẻ nào có thể thay đổi được thứ thực tại đau khổ này, giữa những mâu thuẫn ngầm trong mối liên quan xứ mình xứ khác... Thôi mình nghĩ cho nuột nà chút đi, kiếm việc đi!
 Bình thường dân không nên có quá nhiều mối quan tâm, tốt nhất chỉ nghĩ đến tiền thôi! Có tiền thì hạnh phúc, những gì không thay đổi được thì kệ người ta đi!