Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Ngẩn mặt nhìn trời, đợi mưa rơi!

 Mình quay trở về những ngày xưa, chạy xe nhông nhông trên phố nhỏ, lạng vào những vũng nước to ụ nhìn màn nước rẽ làm hai bắn tung tóe khắp nơi!
 Phố không còn là phố của mình, khắp nơi không còn gì là của mình! Hoặc là mình đã từng ảo tưởng như thế! Như thể, cái gốc bằng lăng bên cạnh hồ kia, sẽ không có ai ngồi đâu, vừa nóng vừa bức, lại lao xao mùi bùn! Như thể, cây cầu tre bị gãy đọt chân giữa sông kia sẽ không có ai biết tới, như thế, cái chợ sực nức mùi nước lèo này sẽ không có tiếng nào lẫn lộn trong tiếng Quảng đâu!
 Mình ảo tưởng, mình nhầm!
 Chao ôi là đong đầy người xứ khác! Ai biết, ai ngóng, ai trông?
 Chiều nay ngẩn mặt nhìn trời, đợi mưa rơi, biết đâu chừng tiếng mưa sẽ át đi tiếng lạ đang chộn rộn quanh mình!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét