Ngày hôm qua chở ba ra Đn thăm dượng. Thất
nghiệp về chỉ có mỗi nhiệm vụ culi cỏn con đó thôi. Mà thăm dượng xong về, tự
nhiên long bồn chồn muốn khóc. Người nay người mai, cảnh rày cảnh đó, không biết
bao lăm còn còn mất mất, thấy người hoang mang chi lạ.
Thiệt, mình hay sầu sâu ba cái nỗi không tên
kiểu vầy. Sầu sầu, buồn buồn lắm chớ ít đâu.
Dượng không ruột thịt gì với mình, thì hẳn rồi,
dượng là chồng của cô Hai, người cô mà đống cháu con trong nhà nội đứa nào cũng
yêu quý. Ba bảo cô như mẹ của ba vậy. Cô mất đã được 14 năm ròng, bữa nay tới
dượng yếu, phải vào viện, trưa nắng hè lá thổi xào xạt, nhiều lúc không biết có
hồi nào người cũng như gió không, thổi qua đó rồi ngừng đó, thoảng không trong
tic tắc. Lạ! Đám tang cô, mình không được về vì hồi đó còn nhỏ chút éc. Sau này
những lần giỗ chạp, mình có gặp dượng. Dượng rất bảnh bao, phong độ, bệ vệ, đeo
đôi kiếng cận, mặc đồ sơ vin, đi đi lại lại giữa đám đông chộn rộn. Mình rất
quý các anh chị con cháu cô, nhưng không dám lại dần dượng, vì sợ. Dượng sống ở
Đn, cô mình sống ở quê. Những ngày mình về nhà cô chơi (mình rất khoái về nhà
cô chơi, vì chị họ có mở một quầy tạp hóa), mình không gặp dượng, có thắc mắc
ba chỉ đáp gọn: “Dượng sống và làm việc ngoài đó”. Mình có ghé qua nhà dượng một
lần, nhưng chỉ có người lớn vào nhà, còn bọn trẻ con thì đứng ngoài sân chơi với
nhau. Đó là một căn hộ tập thể cũ, mang máng trong trí nhớ mình là có nhiều màu
xanh. Mỗi lần ba ra thăm dượng về thường mang về rất nhiều báo An ninh thế giới.
Báo đó dượng đặt hàng tuần, quê mình thì hồi đó điều kiện báo chí ít, đi lại
khó khan, ở nhà chỉ đọc mỗi báo Nhân dân thôi, thành ra chồng báo dượng gửi về
bao giờ cũng thành vật phẩm hot nhất trong nhà thời điểm đó.
Ngày hôm qua gặp dượng, dượng hỏi mình là ai.
Trong trí nhớ của họ hàng nhà mình thường găn kết với chị lớn và chị giữa nhiều
hơn. Vì mình được sinh ra khi ba mẹ đã lớn tuổi, họ hàng cũng di cư gần hết,
làng quê xưa cũ chẳng còn được bao lăm người. Những lần tụ họp, mọi người hay hỏi
con nhỏ chút xíu bám lung mẹ là đứa nào, mẹ bảo út đấy. Sau này lớn, mình không
đi đến những chỗ đó nữa, thành ra út ít như mình hay bị lãng quên lắm. Mình gọi
chị xưng em với cháu ngoại của dượng, dượng viết cho mình tờ giấy, bảo “Con
không cần phải dạ, mấy đưa phải gọi con bằng dì”. Dượng bị đau ở cổ họng, không
nói được nhiều, phải viết giấy. Chữ dượng viết rất rành rọt, nét chữ cứng cáp,
không run tay. Ba với dượng tám một hồi, dượng chuyển qua mình. Dượng hỏi mình
bao nhiêu tuổi rồi, học xong ra trường có đi làm nhà nước không, xong hỏi có
gia đình chưa, rồi thu nhập tốt không. Mình trả lời kiểu gì dượng cũng cười cười,
gật gật. Tự nhiên thấy thương thương gì đâu. Tới lúc hỏi tên mình, mình viết
tên đầy đủ ra giấy, dượng viết trả lời, bảo tên con đẹp đấy, xong dượng xoa đầu
mình. Mình phải lẻn ra hành lang khóc.
Đâu ai muốn thấy người than mình phải chịu đau
đớn đâu!
Cháu họ mình
bảo không biết sức dượng chịu được bao nhiêu lần xạ trị nữa. Một người hơn 85
tuổi, mắt vẫn sáng, viết chữ nhanh tay không vấp, xài tới hai cái điện thoại,
nhắn tin nhanh như gió, có người tới thăm dượng đều phải trò chuyện hết vài tờ
A4 là chuyện thường. Mình với ba ra về, thấy dáng đi của ba cũng đã lụm cụm.
Những thư viện trong mình, dần dà đã đi theo
gió không biết bao nhiêu người!
………………………………………………………………………………………….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét